Điều đó chứng tỏ XV chạy theo tình yêu tự do, vượt qua lễ giáo. Nếu TP có tình yêu thực sự với XV thì nàng có hạnh phúc. Nhưng "không trăng gió lại gặp người gió trăng". Vì thế cô "đến nỗi điên cuồng rồ dại". Cuối cùng XV phải chết một cách đáng thương. Bài hát anh yeu em dien cuong do ca sĩ thuộc thể loại Rap Viet. Tìm loi bai hat anh yeu em dien cuong - ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Anh Yêu Em Điên Cuồng chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Say Tình Yêu Em Đến Cuồng Dại 1: Đụng Phải Kẻ Điên Chương sau Nhân dịp ngày khuyến học VN 2/10. VLognovel tặng thêm 20% giá trị hiến máo để khuyến đọc tại trang 😆. Khuyến mãi áp dụng từ 12h trưa ngày 26/9 đến 12h trưa ngày 3/10!!! Giang Đô, một thành phố mỹ lệ, phồn hoa phát triển nhất của nước X. "Anh yêu ơi, em chỉ thích uống rượu với anh thôi." Hạ Tang với chén rượu Mojito, giơ tay cụng ly với Chu Cầm: "Rất thú vị." "Rất thú vị." "Vì sao?" "Bởi vì sau khi em uống say, anh sẽ rất thương em, còn cõng em về nhà nữa." Khóe miệng của Chu Cầm nở nụ cười nhạt Cho ta nghe long thoi gia bang. Doi ta roi bong nhu mua xuan. Nguoi yeu oi, nguoi yeu oi. Tinh ta cuong say. PK1: Nho, nho hinh bong yeu kieu nam ay. Em tu dau chot den roi em lai di voi vang. Ta tung dem vi em. Ta ngan ngo ngay dem. Lời đăng bởi: kochinawoa. 1. Tình yêu đáp đền tình yêu, mạng sống đáp đền mạng sống. Anrê Phú Yên trung kiên một đời. Anrê Phú Yên nêu gương rạng ngời. Sống chứng nhân tình yêu, dầu chết vẫn không ngừng yêu. Thời gian dẫu là trăm năm, tình yêu mãi còn nồng thắm. Xin MRge. Đi học nhiều năm như vậy, chưa lần nào Bạch Linh khát vọng trường học cho nghỉ như hiện giờ. Buổi sáng ngày hôm sau, khi huấn luyện kết thúc, cô liền nhìn thấy Yến Lạc trong bộ sơ mi đen tay ngắn đang được đám nữ sinh vây xung quanh. Hắn thật sự quá nổi bật, cô muốn không chú ý đến hắn cũng khó mà làm được. Nhưng mà cũng nhờ phúc của đám nữ sinh kia mà cô có thể lẩn vào trong đám người để tránh khỏi hắn. Nhiều người mặc đồng phục quân sự như vậy, chỉ cần cô kéo thấp vành nón xuống, dù là dì Bạch đến thì cũng không thể lập tức tìm thấy cô. Bạch Linh theo đám người đi về phía nhà ăn, hơn nửa khuôn mặt đều bị che dưới vành nón. Cô cúi thấp đầu, người ngoài nhìn vào chỉ có thể thấy được chiếc cằm trắng nõn. Không chờ cô đi được vài bước, chung quanh lập tức truyền đến tiếng kêu kinh ngạc. Sau đó cổ áo liền bị Yến Lạc nắm lấy, một tay hắn cắm vào túi, từ trên cao nhìn xuống cô, hỏi - Định đi đâu? Bạch Linh vừa kinh sợ vừa khó hiểu. Sao hắn lại tìm được cô trong đám người đông đúc này vậy? Yến Lạc thấy cô giả điếc không trả lời thì cũng không nói lời gì, túm lấy cổ áo cô rồi đi về hướng ngược lại nhà ăn. - Anh làm gì thế! Bạch Linh sắp tức chết rồi! Sao trốn như thế nào cũng không thoát nổi kẻ điên này vậy! - Ăn cơm. Yến Lạc thong thả trả lời. Sáng sớm hôm nay, cô không ngồi xe trong nhà đi trường học, vì cố tính tránh hắn nên đã dậy từ rất sớm rồi đi xe buýt đến trường. Tuy rằng ở nhà không thể tránh hắn, nhưng cô vẫn muốn tận lực giảm bớt khả năng chạm mặt giữa hai người. Ai ngờ tới, buổi sáng hắn không đi học mà lại chạy đến cửa sân thể dục đợi cô, hơn nữa còn liếc mắt một cái liền bắt được cô trong đám người này. Bạch Linh lập tức giãy giụa, thở phì phì nói - Đây không phải đường đến nhà ăn! Yến Lạc bị cô cào có chút phiền, dứt khoát chặn ngang eo rồi bế bổng cô trên vai. - A! Bạch Linh sợ hãi kêu lên một tiếng, không ngoài dự đoán, đám người chung quanh cũng kinh ngạc hô lên. Cô cảm thấy may mắn vì vành nón đủ thấp nên mới không ai có thể nhận ra mình, bằng không cô thật sự không có mặt mũi để học tiếp ở cái trường này rồi. - Anh buông tôi ra! Cô nghiến răng nghiến lợi, hận không thể cắn đứt thịt trên vai hắn xuống. - Còn giãy giụa nữa tôi liền hôn em tại đây đó. Yến Lạc đột nhiên dừng bước, cúi đầu uy hiếp. Bạch Linh "......" Anh lợi hại, anh ghê gớm, anh là nhất! Bạch Linh chỉ đành thuận theo, không hé răng nửa lời. Sau khi thoát ly khỏi đám người, cô mới ấm ức mở miệng. - Hiện tại có thể thả tôi xuống được chưa? Dù gì tôi cũng không chạy thoát khỏi anh được. Yến Lạc khẽ nhíu mày, ước chừng thân thể cô rồi mới nói - Em quá nhẹ. - ...... Cho nên có thể thả tôi xuống không? Cô thật sự không còn gì để nói, không hiểu nổi trong não hắn đang chứa cái gì. Yến Lạc thấy cô không phản kháng thì tâm tình khá tốt, hiếm khi nghe lời mà thả cô xuống dưới. - Nói đi, anh muốn đưa tôi đi đâu ăn cơm? Ăn cơm căng tin không phải là được rồi sao? Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô viết rõ ràng hai chữ "không vui". Yến Lạc nhìn từ trên xuống dưới đánh giá thân thể cô một lượt. - Ăn cơm căn tin rồi ăn thành bộ dáng khô quắt như này hả? Bạch Linh cúi đầu nhìn chính mình, khô quắt? Tay hắn chợt bóp lấy eo cô, đo đạc một chút, nói - Nhìn xem, eo em nhỏ quá, một tay tôi cũng đủ bẻ gãy rồi. Bên hông có chút ngứa, cô bị hắn chạm vào suýt chút nữa cười ra tiếng. Vất vả lắm mới hất được tay hắn ra, nói - Có liên quan đến anh à? Yến Lạc nói với vẻ mặt tất nhiên. - Sờ không thoải mái lắm, cộm tay, khi ngủ sợ sẽ làm hỏng em. !!! Sắc mặt Bạch Linh bừng đỏ lên. - Anh anh anh... Anh nói bậy bạ gì ở trong trường học thế! - Dù gì cũng không ai nghe thấy được lời tôi nói. Hắn nhếch môi cười rồi nói tiếp. - Tôi ước gì tất cả mọi người đều biết chúng ta đã lên giường. Nhưng tôi biết em sẽ không vui, cho nên chưa nói ra. Có phải tôi rất tâm lý hay không. Bạch Linh "......" Vâng, anh rất tâm lý, nhưng là tâm lý bất thường! Hiện giờ cô cũng hơi quen với mạch não không bình thường của Yến Lạc rồi, cũng không cãi cọ với hắn về những việc này. Nhưng trước khi tốt nghiệp, cô chỉ muốn được sống bình thường như bao người khác. - Hôm nay tôi sẽ đi ăn với anh, nhưng anh phải đáp ứng tôi một việc. Bạch Linh định cò kè mặc cả. Yến Lạc nhìn dáng vẻ suy tính của cô thì thấy rất đáng yêu, cho nên liền sẵn lòng cho cô chút ngon ngọt. - Nếu là không cho tôi ngủ em thì không được. Bạch Linh nghe hắn nói vậy thì nghẹn ứ lời, một lúc sau mới gằn ra một câu. - Tôi không muốn để mọi người biết quan hệ giữa chúng ta. Yến Lạc rũ mắt tự hỏi trong chốc lát, sau đó nghiêm túc hỏi - Em nói là quan hệ lên giường hay là cái gì? - - - Mạn Châu Sa - Giới thiệu Tác giả Mạn Châu Sa - Thể loại Ngôn Tình - Bạn đang đọc truyện Say Tình Yêu Em Đến Cuồng Dại của tác giả Mạn Châu Sa. Bạch Linh vừa chuyển trường ngày đầu tiên đã bắt gặp Yến Lạc đang đánh sợ gặp rắc rối, cũng bản thân vướng vào nguy hiểm, nên khi lấy khẩu cung, cô im bặt, không dám nói lời nào với cảnh chỉ mong không bao giờ gặp phải kẻ điên kia nữa, không ngờ hắn lại chung trường với cô, còn là một trùm trường người người sợ hãiBạch Linh 18 tuổiYến Lạc 19 ra, bạn có thể đọc thêm truyện Khúc Hát Của Thần của cùng tác Mời các bạn tiếp tục đọc! Chương đầu 1 Đụng Phải Kẻ Điên Chương mới nhất 48 Đại Hội Thể Thao Danh sách chương Ngày hôm sau, Bạch Linh tỉnh dậy thì hai mắt đỏ ửng lên. Hôm trước quỳ khóc suốt trước mộ của mẹ, sau khi về nhà lại không chườm đá nên đôi mắt mới thành ra như thế này. Bạch Linh mặc lên đồng phục quân sự, đội mũ xuống mức thấp nhất có thể. Trước khi nhà dì Bạch tỉnh dậy, cô đã hấp xong bánh bao, chỉ chờ mọi người rời giường thì liền cầm balo đi học. Nếu để nhà dì Bạch nhìn thấy đôi mắt sưng vù này thì khó mò giải thích nổi. Vừa rời khỏi nhà, Bạch Linh mới phát hiện hôm nay trời đầy mây, một chút ánh nắng nhỏ nhoi cũng không hề có. Dự báo thời tiết không nói hôm nay sẽ đổ mưa, nhưng vì phòng ngừa bất trắc nên cô vẫn cầm theo ô đi học. Sau khi tới phòng học, đột nhiên bả vai cô lại bị người chọc chọc. Kỳ thực cô không hề thích người khác chọc mình, mỗi khi bị người chọc cô sẽ cảm thấy rất bực bội. Cô không quay đầu lại, chỉ hơi nghiêng đầu về sau, hỏi - Làm sao vậy? Dĩ Tôn cười hì hì nói - Không có gì hết, chỉ muốn tìm cô tâm sự chút thôi. Bạch Linh thật sự không hiểu cô và hắn có chuyện gì để tâm sự với nhau, hơn nữa hai người cũng không hề thân thiết gì. Hắn chẳng thèm để ý thái độ lạnh lùng của cô, chỉ cười hì hì. - Nghe nói thành tích học tập của cậu rất tốt, hồi cấp 2 luôn đứng nhất toàn trường hả? Nghe thấy lời này, Bạch Linh không thể không quan tâm, cô hơi quay đầu lại, hai mắt dưới che chắn của vành mũ nhìn chằm chằm hắn. - Cậu biết được thông tin của tôi từ đâu đấy? Nhắc đến chuyện này, Dĩ Tôn liền trở nên hăng say. - He he, không có chuyện gì là tôi không biết cả, chỉ cần cậu muốn biết tin đồn của ai đó, tớ sẽ nói hết cho cậu. Bạch Linh "?" - Tại sao lại nói hết cho tôi? Dĩ Tôn không suy nghĩ liền đáp - Bởi vì cậu xinh đẹp đó. Bạch Linh "......" - Vậy hả. Cô định nói là mình không muốn hỏi tin đồn của người khác làm gì, nhưng đúng lúc này trong đầu lại đột nhiên hiện lên một bóng người. . Bạch Linh nhẹ nhàng gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, sau đó mím môi nhỏ giọng hỏi. - Vậy cậu có biết giáo bá hay không? - Giáo bá? Yến Lạc phải không? Dĩ Tôn khẽ nhíu mày nói tiếp. - Tại sao cậu lại tò mò chuyện của hắn vậy? Như thế nào, cậu gặp qua hắn rồi hả? Bờ môi cô khẽ giật giật, cuối cùng quay đầu đi nói. - Cậu không nói cũng được. - Này đừng như thế chứ, tôi nói tôi nói ngay đây. Dĩ Tôn vất vả lắm mới trò chuyện được với cô, hắn sao lại có thể không nói đâu chứ. - Cậu muốn hỏi gì về hắn thế? Do dự trong chốc lát, Bạch Linh liền nhỏ giọng hỏi - Nghe nói sinh hoạt cá nhân của Yến Lạc rất loạn, thật sự là vậy chăng? Tối hôm qua trước khi ngủ cô cứ nghĩ đến chuyện này không thôi, lời đối thoại của hai nam sinh kia trong buổi khai giảng vẫn luôn quanh quẩn trong đầu cô. Chuyện Yến Lạc không vừa mắt ai liền đánh người đó, cô đã tận mắt chứng kiến rồi. Hiện tại còn câu nói "đặc biệt lạm giao, mỗi ngày đều qua lại với không ít phụ nữ ở bên ngoài trường." là cô chưa chứng thực được thôi. Bạch Linh nghĩ đến bản thân có khả năng bị loại người lạm giao dơ bẩn ngủ qua thì cả người lập tức cảm thấy khó chịu ghê tởm đến mức buồn nôn. Hơn nữa hắn còn thành thạo để lại tiền cho cô, nói không chừng lúc ngủ nữ nhân khác cũng làm như thế này. Sắc mặt Bạch Linh lập tức trở nên xám xịt. Dù rất tò mò sao cô lại hỏi vấn đề này, nhưng Dĩ Tôn vẫn giải thích cho cô trước. - "Sinh hoạt cá ngân rất loạn" hẳn là tin giả mà thôi. Theo tôi được biết, Yến Lạc hình như có thói ở sạch. - Thói ở sạch? Bạch Linh lặp lại ba chữ bày. Cô cảm thấy hắn có "thói ở sạch" này mới là giả, nếu như thật sự có "thói ở sạch" như vậy, thì sao hắn lại xuất hiện ở Angel club rồi ngủ cô suốt cả đêm chứ? Sáng hôm sau còn có ít nhất 4 cái áo mưa rơi trên mặt đất, khắp người cô đều là dấu hôn chi chít đến bây giờ vẫn chưa tan! Điên thật rồi! Đây mà là thói ở sạch sao? Bạch Linh càng nghĩ càng tức, liền quay đầu nói với Dĩ Tôn - Thông tin này của cậu không đúng! Sinh hoạt cá nhân của Yến Lạc rất loạn mới đúng! Đột nhiên đồng tử của Dĩ Tôn co rút lại, hắn định che miệng Bạch Linh lại nhưng không kịp. Cửa sổ bên cạnh bọn họ vẫn mở, Yến Lạc đang đi qua nơi này liền liếc mắt về phía bọn họ một cái, ngay cả hai nam sinh đi theo sau hắn cũng nhìn qua đây. Thậm chí hai nam sinh kia còn đang suy xét xem nếu Yến thiếu đánh nữ sinh thì mình có nên ngăn cản hay không. Lúc này Bạch Linh nhận thấy trong không khí có chút kỳ lạ, cô ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thì lập tức chạm mắt với Yến Lạc. Bạch Linh "......" - - - Mạn Châu Sa - Mọi người đọc xong đừng quên like + theo dõi để ủng hộ Sa nhen CP Bạch Linh 18t x Yến Lạc 19t CHƯƠNG 23 ĐIỀU KIỆNKhông khí trong phòng ngột ngạt đến khó tả. Tiểu Nam trốn ở trong phòng, dù mắc đi vệ sinh cũng không dám đi ra Linh nhìn tệp tài liệu trên bàn cùng hai chữ nhận nuôi cực kỳ chói mắt phía trên. Cô không nói không rằng cầm lên tệp tài liệu, ngón tay không tự chủ mà nắm chặt lại, đợi khi cô nhận ra thì trang giấy đã bị nắm đến nhăn lại một người lớn không ai mở miệng, tất cả như đang chờ Bạch Linh tiêu hoá xong chuyện mà, thật ra cô không có quá ngạc nhiên, bởi vì cô sớm đã đoán trước được chuyện này, hiện giờ cũng chỉ như là lời thông báo chính thức mà Bạch do dự trong chốc lát, há miệng muốn nói cái gì đó nhưng lại bị chú Hoắc vỗ vỗ tay ngăn Linh buông tệp tài liệu trên tay xuống, vẻ mặt bình tĩnh nhìn về phía Yến Thịnh, nói- Tôi muốn nói chuyện riêng với ra, vẻ ngoài nhìn như rất bình tĩnh nhưng trong lòng cô sớm đã căng thẳng không thể hình dung nổi. Đối diện cô là người doanh nhân giàu nhất Giang Đô, chủ của tập đoàn Thiên Vạn lừng lẫy, cho dù ngồi trên sô pha nhỏ hẹp như vậy thì trên người vẫn toả ra khí chất vương giả, làm người không khỏi kính sợ. Ở trong mắt ông ta, có lẽ cô chỉ là một con kiến nhỏ bé, tuỳ thời có thể bóp bẹp mà Thịnh liếc mắt nhìn cô một cái rồi gật đầu một cách tự phụ, chút thời gian cỏn con này ông ta vẫn có thể cho ngoài trời mưa ngày một lớn, từng hạt mưa rơi ở trên nền đất bắn tung toé, nổi bọt trắng Linh đứng ở ban công ngoài nhà, mũi chân dẫm lên vũng nước nho nhỏ, im lặng trong chốc lát rồi mở miệng hỏi- Tại sao hiện giờ lại muốn nhận nuôi tôi?Yến Thịnh khẽ dựa lưng vào tường, dường như không hề thích ngày mưa, hơn nữa càng chán ghét ống quần bị nước mưa bắn lên làm ta nhìn giọt nước trên mặt đất rồi nhíu mày lại, nghe thấy câu hỏi của Bạch Linh thì mới buông lỏng một chút, nói- Gần đây ta mới biết được tin tức của Hả?Bạch Linh khó hiểu nhìn về phía ông Thịnh duỗi tay châm điếu thuốc, hoàn toàn không bận tâm cô có ngửi được mùi thuốc hay khói lượn lờ mờ ảo, sắc mặt ông ta càng làm người khó đoán, giọng nói trầm thấp xuyên qua làn khói truyền Bạch Vy không nói cho ta biết bà ấy đã mang thai, sau khi tách ra cũng không liên hệ với mắt ông ta nhìn về phía Bạch Linh, dường như xuyên thấu qua cô nhìn thấy một người Cháu lớn nên rất giống bà ấy... nhưng cũng có nét giống hắn ta...Bạch Linh nhếch miệng cười trừ một cái, cũng không biết nên cảm ơn ông ta vì vẫn nhớ đến mẹ cô, hay là nên hận ông ta vì đã phá vỡ hạnh phúc gia đình Ông tìm tôi chắc không phải chỉ muốn hỏi mấy câu này thôi Thịnh hít một hơi rồi phun ra một làn khói Muốn cái gì cứ nói ta có thể cùng đứa nhóc nói chuyện phiếm đến tận bây giờ đã là nhượng bộ lớn nhất Tôi muốn nói điều kiện với Linh kiên quyết Thịnh hơi nhếch mày, trẻ nhỏ đúng là ngây thơ, bảo nói liền nói thẳng ra. Ở trên bàn đàm phán, người không kiên nhẫn chờ đợi nổi chính là ngươi càng dễ thất Điều kiện gì?Ông ta nhìn cô Linh lấy hết dũng khí đáp- Tôi muốn ông bồi thường cho gia đình dì Bạch, tiền phí nuôi tôi suốt mười mấy năm. Do dự trong chốc lát, cô liền kèm thêm một Cứ dựa theo tiền ông nuôi con trai mình mà bồi thường Thịnh cười khẽ một Có thể nha, nhưng tiền ta cho, bọn họ dám lấy sao?- Tại sao không dám?Cô nhìn ông ta đầy nghi Chẳng lẽ ông luyến tiếc chút tiền này Thịnh không giải thích nhiều, chỉ nói- Ta đưa cho bọn họ 1000 vạn, e rằng ngày sau cũng không yên ổn nổi. Dù gì một người bình thường tự nhiên giàu có chỉ trong một đêm, chắc chắn sẽ làm người khác chú ý vạn!Bạch Linh thu hồi câu nói luyến tiếc kia, đời này cô nào có nhìn thấy nhiều tiền như vậy, kể cả lần trước Yến Lạc để lại cho cô phong bì kia cũng chỉ có 1 vạn mà ra cô vốn dĩ chỉ muốn 100 vạn, chủ yếu là da mặt cô mỏng, đòi ông ta 100 vạn đã thấy có chút xấu hổ rồi. Không ngờ tới cô lại là ếch ngồi đáy giếng...Yến Thịnh tiếp tục nói- Nhưng ta cũng có điều Linh lập tức khẩn Điều kiện gì?Cô nghĩ nghĩ, chính mình vốn nghèo kiết xác, còn ăn nhờ ở đậu thì làm gì có thể cho ông ta cái gì đâu Thịnh thong thả Hôn nhân của cháu do ta làm Linh hơi sửng sốt, sau đó rất mau đã đồng vạn đổi lấy quyền lựa chọn hôn nhân của cô, coi như cũng không đình dì Bạch không hề biết cô đã giấu bọn họ lựa chọn điều kiện với Yến Thịnh, chỉ thấy sau khi cô quay lại phòng thì biểu tình không thay đổi gì, tâm tình có vẻ còn rất vui sướng nên bọn họ cũng yên tâm ra cô đã có lựa chọn của mình, cho nên biết được cô sẽ đồng ý nhận nuôi, theo Yến Thịnh về nhà mới thì bọn họ cũng không hề ngăn dì Bạch xem cô như con gái mà nuôi dưỡng lâu như vậy nên cảm tình rất thắm thiết, biết được đêm nay cô sẽ rời đi, bà liền dò hỏi Yến Thịnh xem có thể để cô ở lại đây một đêm hay Đã trễ thế này rồi còn thu thập hành lý cũng không kịp, đợi ngày mai thì chuyển qua đó cũng không Thịnh không muốn tốn thêm thời gian ở đây nữa, nói- Bên kia cái gì cũng không thiếu, nếu có hành lý thì mai tôi sẽ sai người lại đây lấy giúp Linh nhận thấy vẻ không kiên nhẫn nơi đáy mắt ông ta, liền cầm lấy tay dì Bạch, nói- Cháu cũng không phải đi rồi thì không quay về nữa, ngày nghỉ cháu cũng sẽ lại đây chơi Bạch thấy thế thì chỉ có thể từ bỏ. Cuối cùng Bạch Linh chỉ cầm theo balo, trên người còn mặt đồng phục quân sự ban ngày mà đi theo Yến Thịnh ngồi vào trong chiếc siêu xe trị giá ngàn vạn....-......- Mạn Châu Sa -... Giang Đô, một thành phố mỹ lệ, phồn hoa phát triển nhất của nước X. Nơi đây như một thương trường khổng lồ, tập trung hàng ngàn vạn các tập đoàn lớn nhỏ khác nhau, bởi vậy sự cạnh tranh luôn khốc liệt hơn bất kì thành phố nào. Vùng đất Giang Đô này chủ yếu chịu sự chi phối của bốn gia tộc lớn Yến gia, Bạch gia, Lăng gia và Hạ gia. Một khi nhắc đến tập đoàn Vạn Thiên, chắc chắn không ai là không biết đến cái tên này, tập đoàn đứng đầu Giang Đô, và cũng nằm trong top đầu các tập đoàn trên cả nước. Mà người đứng đầu tập đoàn Vạn Thiên chính là Yến Thịnh, một người doanh nhân tài giỏi, khôn khéo lão làng trên giới thương trường, nhưng lại có đứa con trai độc tôn - Yến Lạc khác ông một trời một vực. ...... Trường cấp ba Hoa Thục. Hôm nay là ngày khai giảng năm học mới, cũng là ngày đầu tiên Bạch Linh chuyển đến đây học ở lớp 12B. - Ở trường này, cậu nhớ đừng có trêu chọc tên Yến Lạc lớp 12E đấy. Vừa mới chuyển trường đến đây, Bạch Linh liền nghe được người bên cạnh nói như vậy với đứa bạn. Nghe thấy ngữ khí nghiêm túc của nam sinh kia, tính tò mò trong Bạch Linh lập tức trỗi dậy, cô lặng lẽ dựng thẳng lỗ tai lắng nghe. - Yến Lạc là ai? Một nam sinh đeo kính vội hỏi, đây cũng là vấn đề Bạch Linh muốn biết. Nam sinh kia nhìn thoáng qua thầy cô đang phát biểu trên sân khấu, nhỏ giọng nói - Có thể coi là giáo bá ở trường này, chỉ cần thấy ai không vừa mắt hắn liền ra tay đánh người. Hơn nữa hắn còn qua lại với mấy tên ngoài xã hội, năm ngoái còn đánh người khác đến mức phải nhập viện. Nghe tới đây, trong não Bạch Linh lập tức hiện lên hình ảnh một nam sinh mặt mang sẹo dài ngang má, ánh mắt chim ưng cùng dáng vẻ hung ác dữ tợn. Nam sinh kia nói tiếp - Nghe nói hắn phải học lại một lần, đặc biệt lạm giao, mỗi ngày đều qua lại với không ít phụ nữ ở bên ngoài trường. Nam sinh đeo kính hỏi - Chúng ta học khác dãy nên chắc không gặp phải hắn đâu nhỉ? Nam sinh kia nhún nhún vai - Ai biết được, có khi liếc mắt nhìn hắn một cái, hắn liền như chó điên xông lên mà đánh người cũng nên. Nam sinh còn muốn nói tiếp gì đó nhưng nhìn thấy giáo viên hàng trước quay đầu nhìn lại đây, hắn lập tức ngậm chặt miệng lại. Bạch Linh có chút tò mò về giáo bá tên Yến Lạc kia, nhưng dù sao cũng khác lớp lại còn khác khu dạy, e rằng đến khi giáo bá tốt nghiệp cô cũng sẽ không đụng mặt hắn. Sau khi thầy cô phát biểu xong, tiếp theo là đến lượt học sinh đại biểu lên sân khấu. Cả hội trường bỗng trở lên xôn xao, còn có tiếng thét chót tai của các nữ sinh. Bạch Linh nhìn theo tầm mắt của mọi người liền thấy một nam sinh vẻ ngoài nhã nhặn ôn nhu, gương mặt tuấn mỹ như một vị hoàng tử. Nam sinh đứng trên sân khấu khẽ điều chỉnh độ cao microphone, hơi hơi cúi đầu cười nói - Các thầy cô, các bạn học sinh thân mến, xin chào mọi người, tôi là Lăng Hàn lớp 12A... Giọng nói nam sinh ấm áp, có chút trầm ổn không tương xứng với lứa tuổi, thỉnh thoảng hắn lại rũ mắt nhìn một chút bản thảo trong tay. So với giáo bá Yến Lạc bị miêu tả như hung thần ác bá thì học trưởng này quả thực tựa như vương tử vườn trường. Cùng là đồng phục xanh trắng đan xen, nhưng mặc trên người Lăng Hàn lại khiến người ta không khỏi cảm thán bởi khí chất tựa như vương tử bước ra từ trong truyện tranh. Có nữ sinh ngồi hàng ghế trước Bạch Linh nhỏ giọng nói - Tớ ở trên trang web trường từng nhìn thấy anh ấy, đó là giáo thảo trường học, luôn xếp nhất toàn trường. Vừa học giỏi lại còn đẹp trai. Thì ra trên thế giới này thực sự có người ưu tú như vậy! Bạch Linh ngẩng đầu liếc Lăng Hàn một cái, sau đó lại giống như không có việc gì mà thu hồi tầm mắt. Sau khi lễ khai giảng kết thúc, Bạch Linh cùng bạn học lần lượt về lớp tập hợp chờ thầy cô phát đồng phục quân sự. Chỗ ngồi của Bạch Linh dựa sát cửa sổ, xuyên qua cửa sổ là có thể nhìn đến dãy học đối diện, đó là khu chuyên dùng cho các lớp cá biệt, điển hình là 12E. Bạch Linh vốn là người hơi hướng nội, không am hiểu cùng bạn học xung quanh giao lưu, cho nên cô chỉ chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Chờ sau khi giáo viên vào phòng học, phát xong đồng phục cho mọi người thì liền tan học. Bạch Linh mấy chục năm nay vẫn luôn sống ở nhà dì của mình. Sau khi cha mẹ ruột qua đời, cô được dì Bạch - em gái của mẹ nuôi lớn. Từ trường học về đến nhà Bạch Linh cũng không xa lắm, nếu đi đường tắt thì chỉ cần mười năm phút. Hiện tại sắc trời còn sớm, sau khi về nhà cô còn có thể nhân lúc dì Bạch chưa đi làm về mà nấu xong cơm nước. Bạch Linh ôm đồng phục, dọc theo cửa sau đi vào một ngõ nhỏ. Ngõ nhỏ này khá chật hẹp, không thể đi xe vào, hai bên nhà lầu cao chót vót gần như không thấy được ánh sáng, làm người cảm thấy một loại âm u, ẩm ướt khó tả. Bạch Linh lại rất quen thuộc với con đường này, bước chân vẫn đều đều tiến thẳng về trước, nhanh lẹ đi qua từng con ngõ ngoằn nghèo. Đúng lúc đi được nửa đường, cô liền bị hấp dẫn bởi âm thanh phát ra trong một ngõ cụt phía trước. Trong ngõ truyền đến tiếng nam nhân chửi rủa, nhục mạ, không lâu sau lại biến thành từng tiếng kêu rên thảm thiết. Bạch Linh đoán chắc là có người đang xảy ra tranh chấp, cho nên cô không muốn ở lại lâu, muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này. Ai ngờ lúc đang đi qua lại nghe được tiếng hét thảm thiết khiến cô sợ tới mức giật nảy mình, theo phản xạ cô liền quay đầu nhìn qua phía phát ra âm thanh. Trong ngõ cụt âm u, một nam sinh mặc đồ đen đang dùng tay bóp cổ nam nhân đối diện. Hắn khẽ nhếch miệng phát ra tiếng cười trầm thấp làm Bạch Linh chợt dựng thẳng lông tơ. Tầm mắt khẽ chuyển xuống thấp, Bạch Linh hoảng sợ vội lùi về sau một bước. Trên mặt đất nằm ngổn ngang đống thân người, vẻ mặt bọn họ tím tái, máu văng khắp đất, một số người còn không ngừng kêu rên. Đây... là đã chết sao? Bạch Linh muốn chạy, nhưng bởi vì quá sợ hãi lòng bàn chân như bị keo dính chặt tại chỗ không thể động đậy nửa bước. Một tiếng cười trầm thấp truyền đến, Bạch Linh theo bản năng ngẩng đầu, ngay sau đó liền đối diện với một đôi đồng tử đen tuyền, tràn ngập tính xâm lược. Tiếp đó, nam sinh này còn làm trò trước mặt cô, vung tay đấm một quyền vào trên mặt nam nhân kia. Lập tức máu cùng răng liền đồng loạt bị đánh văng ra ngoài. - -

say tình yêu em đến cuồng dại